200- CHÊNH CHAO BIỂN

Nha trang 2

CHÊNH CHAO BIỂN

Nha Trang ơi… gió hát miên man
biển xanh cát trắng sông tình thiết tha
chiều vàng thu ghềnh đá vọng phu
nhìn đàn chim yến bay về đảo xa

biển hình như bên ta
muốn nói điều gì rất lạ
phố biển chuyển mùa
biêng biếc phía hàng cây

bầu trời trong lơ lửng áng mây
trắng phơ màu tóc rối
ta nặng lòng chở mùa nông nổi
cõng lời ru nhè nhẹ trên lưng

con sóng nào nghỉ ngưng
vẫn rì rầm ngày ta thương nhớ
hàng thùy dương thẫn thờ
tạo dáng làm duyên

phút chênh chao tình biển
rồi cuộn mình yên lặng
đếm mùa rơi dầu dãi tháng năm
tìm bóng em giữa muôn sóng nghìn trùng!
15h, ngày 05/8/2015I

13/08/2015 at 9:03 sáng Để lại bình luận

199- NHA TRANG ĐÊM

Nha trang

NHA TRANG ĐÊM

nghiêng trời
thả ánh trăng thơ
đêm Nha Trang
ta lơ ngơ
bên đường
chút tình cuối hạ
tơ vương
mùa yêu chưa trọn
vô thường
sóng reo.
01/8/2015

13/08/2015 at 9:01 sáng Để lại bình luận

198- ĐI VỀ PHÍA BIỂN

Bien

ĐI VỀ PHÍA BIỂN

biển ở phía mặt trời
nơi bình minh hừng đỏ
nơi chúng mình chưa đặt chân lên đó
những cánh chim bằng chao liệng chơi vơi

biển thẳm xanh biêng biếc chân trời
gió buông lơi phất phơ tà áo mỏng
đôi lúc vỡ òa quẩy tung bọt sóng 
đôi lúc dâng trào nông sâu

biển ru tình gió vun vút ngàn câu
lời nào chạm trái tim em vậy
nắng ngày lên sẽ buốt lòng anh đấy
thu vừa về cây lá cũng xôn xao

em đừng hỏi vì sao?
anh luôn đi về phía mặt trời
nơi cánh buồm giăng mong đợi 
nơi đá vọng phu năm tháng trông người

là nơi bắt nguồn tình yêu biển… em ơi!
                                             10/8/2015

13/08/2015 at 8:57 sáng Để lại bình luận

TÌM LẠI DẤU XƯA TRÊN CON ĐƯỜNG MỚI

hoang thành

TÌM LẠI DẤU XƯA TRÊN CON ĐƯỜNG MỚI

Vào cuối thu, tôi đặt chân đến Hà Nội, khi những chiếc lá cây khô vàng xoay tròn cuồn cuộn trên mặt đường, vậy là thu vừa về với Thủ đô yêu dấu. Sự đổi thay theo thời gian, biến đổi về khoảng trời rộng mở, nhiều nhà cao tầng, con đường ngang dọc và nhất là dòng người xe cứ nối đuôi nhau, chen chúc ở mọi ngã đường. Hà Nội xưa nay vẫn hiện diện quán chè chén ven lề đường, quán phở nghi ngút khói, gánh hàng rong í ới vọng từ ngõ phố, những ngôi nhà ống mặt tiền hẹp hun hút sâu, công viên, bãi đất rộng tụ tập người già trẻ tập thể dục, trò chuyện sôi nổi, rôm rả…

Tôi vẫn nhớ Hà Nội vào những năm đầu sau ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, có một Một Hà Nội yên bình, thanh thản sau chiến tranh. Ta bắt gặp tàu điện leng keng qua dãy phố cổ, những con đường đầy ắp xe đạp, người qua lại với trang phục “lính” bình dị, dép nhựa Tiền Phong… và chưa thấy ai mặc váy đầm. Hồ Gươm, hồ Tây, hồ Bảy Mẫu… soi bóng mình với hàng liễu rũ, hàng cây rợp mát. Những quan hệ đối xử giao tiếp chưa có bóng dáng cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế… Một Hà Nội cổ kính với hình ảnh rất riêng không thể lẫn vào đâu được. Những năm sau này, tôi có dịp về nhà Hà Nội và từng ngày chứng kiến sự đổi thay đến chóng mặt. Trước đây là khu nhà cũ kỷ lụp sụp, ruộng vườn cây trái xanh màu. Chỉ một vài phác họa trên tấm bản đồ quy hoạch là con đường mới, phố xá, khu dân cư xuất hiện… và mỗi mét vuông đất ở đây sẽ được tính bằng vàng ròng. Với người dân được sinh sống trong nội đô cách trung tâm khoảng 10km trở lại đã là “hạnh phúc”, nhưng cách trung tâm 20km thì cũng là rất quí và sự vươn vai trở mình của Hà Nội còn xa hơn 50km. Từ nông thôn trở thành đô thị là một khoảng cách gần như ta có thể cảm nhận được qua những đổi thay khi vô tình ta quay lại vùng đất cũ. Những cánh đồng lớn ở ven đô đã mọc lên cao ôc, nhà máy sản xuất, công trường xây dựng và một Thủ đô giàu đẹp, từng bước hội nhập và phát triển.

(more…)

27/07/2015 at 9:31 sáng Để lại bình luận

197- SÔNG HOÀI NGÀY TRỞ LẠI

11760323_833972050043069_9094497279277781513_n

SÔNG HOÀI NGÀY TRỞ LẠI

Anh tìm em trong tĩnh lặng sông Hoài
khi ngàn sóng vờn lên trăng qua phố
ai thả gió xuyên vào ô cửa
mẹ nhọc nhằn quảy gánh chịu nắng mưa

Chiếc đò xưa về đến Cẩm Nam
tàu dừa nước vẫy tay đưa tiễn
giọng hò khoan nhịp nhàng đồng vọng
mây thẫn thờ che bóng ngõ quê

Biết rằng sông rồi cũng đi về
hạt mưa cũng dần dà rắc hạt
nắng hạ dùng dằng trở mình thao thiết
bao sắc hồng tươi thầm nở sân vườn

Anh tìm em trong lễ hội hoa đăng
những bước chân ta đi và đến
với khoảng lặng vô bờ không bến
cửa sông đang chờ dòng nước bình yên.

21/07/2015 at 4:03 sáng Để lại bình luận

196- VỚI MỸ SƠN

My Son

VỚI MỸ SƠN

vịn vào bức tường rêu phủ thời gian
em chạm nỗi đau vĩnh cửu
những tháp đền trầm mặc
tường gạch đỏ phong trần

hình như gió đong đưa ngược lại
hoa dại trắng màu hạ trưa
Linga, Yoni… phơi mình nắng mưa
thung lũng Mỹ Sơn huyền ảo

nàng Apsara hóa đá lưng đồi
chung chiêng mây trời râm mát
dù đã ngàn năm sương gió
hững hờ rừng núi bao la

em vịn vào đâu?
mặc cho Tháp cổ bạc màu
rưng nước mắt tủi sầu
người vũ nữ quay lưng cúi mặt…
29/6/2015

21/07/2015 at 2:56 sáng Để lại bình luận

ĐIỆU LÝ ĐÁNH RƠI

điệu lý

ĐIỆU LÝ ĐÁNH RƠI

 

“Thương nhau cởi áo cho nhau

Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay…”

Bài hát Điệu lý đánh rơi đã gợi nhớ câu hát giao duyên ngày xưa để tỏ tình giao cảm của đôi lứa yêu nhau qua những lời ca điệu lý ngân nga sâu thẳm trong tâm hồn người Việt. Những làn điệu dân ca, điệu lý câu hò ấy đã ăn sâu vào tiềm thức và đời sống tinh thần của người dân ta trong mọi thời đại, nhất là trong những dịp giao lưu văn hoá văn nghệ, như phù sa bồi đắp mảnh đất quê hương trở nên màu mỡ, nền văn hoá càng phong phú mang đậm hồn quê Việt.

Những mối tình đầu đời thường để lại nhiều ấn tượng đẹp đẽ khó phai, ngây ngô dễ thương cũng mong manh dễ vỡ vì hời hợt chủ quan, chưa biết khéo léo vun vén, nắm giữ bởi có lẽ do quỹ thời gian cuộc đời còn khá dồi dào ủng hộ vô thức. Khi dở dang một mối tình mới cảm nhận được lòng mình tan vỡ đau xót trong đêm dài lê thê, để lắng đọng lại âm thanh rơi vỡ cũng thất vọng buồn thảm giăng vầng tang tím khắp cả con đường tình chênh vênh, khập khiễng không nhau.

(more…)

19/06/2015 at 5:08 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 23,190 người

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 269 other followers