189- LẠ QUEN

10670282_495270110612955_5923169853464936662_n

LẠ QUEN

Giữa đường gặp ánh mắt nhìn
Hình như ai đó có tình với ta
Ơi người mặt ngọc dáng hoa
Áo vàng lẫn đỏ mây pha ráng chiều
Đường xưa gió thổi hiu hiu
Ngập ngừng câu nói mỹ miều dễ quên
Ừ thì trước lạ sau quen
Trời cao đất rộng nổi nênh tự tình
Tơ vưong duyên nợ chúng mình
Lạ quen điệp khúc yên bình thương yêu.

25/02/2015 at 8:13 sáng Để lại bình luận

188- CẢM XÚC XUÂN

Thiẹp1

CẢM XÚC XUÂN
Nâng ly nhấp chút men cay
Chúc mừng năm mới cầu may ơn Trời
Tết về câu hát song đôi
Ngẩn ngơ xao xuyến bồi hồi lặng im
Rộn ràng cảm xúc trốn tìm
Lâng lâng rạo rực trái tim giao thừa
Cuối năm qua hết ngày mưa
Nắng ấm trở lại hoa vừa rộ bông
Trời Xuân rạng sắc mây hồng
Gieo bao hạnh phúc rắc đồng niềm vui.

25/02/2015 at 8:02 sáng Để lại bình luận

CHÚC MỪNG NĂM MỚI ẤT MÙI – 2015

Thiệp 2

14/02/2015 at 7:00 sáng Để lại bình luận

187- KHÚC TIỄN BẠN

cay

KHÚC TIỄN BẠN
Nén tâm nhang đến bạn văn NGUYỄN XUÂN PHƯỚC.

Vậy là bạn đã ra đi
Cốc bia trơ đáy lạ gì Phước ơi!
Hợp tan ly biệt không lời
Cuối đông mờ mịt nẻo đời trầm luân
Người rời đất, trời níu gần
Hòa trong nhang khói tần ngần vong linh
Chia xa bè bạn, gia đình…
Bạn thanh thản, ánh bình minh nhạt dần.

5giờ00, ngày 25 tháng Chạp Giáp Ngọ

14/02/2015 at 6:58 sáng Để lại bình luận

186- BÌNH LẶNG VỆ GIANG

ve giang

BÌNH LẶNG VỆ GIANG

Dòng sông tình
lặng chảy trong tôi
bờ bãi ấy
tuổi thơ ta chìm đắm
bước rong ruổi
đường xưa bối rối
giêng hai về
sương rơi lạnh căm.

Vệ Giang mơ
nhoài ra biển Đông
qua làng xóm
đời mẹ cha vất vả
cánh đồng vui
mùa vàng trải rộng
hoa lá rực màu
chim hót reo ca.

Bình lặng sông ơi
với những lở bồi
chiều cuối năm
ngắm nhìn trời đất
ngôi nhà ai
khói lam chìm nổi
hạnh phúc dâng trào
mắt ta rưng cay.
04/3/2015

14/02/2015 at 6:53 sáng Để lại bình luận

CHẶNG ĐƯỜNG TỪ “DẤU XƯA” ĐẾN “DẤU THỜI GIAN”VÀ NIỀM ĐAM MÊ THƠ CỦA NGUYỄN GIÀU

bia dau thoi gian

CHẶNG ĐƯỜNG TỪ “DẤU XƯA” ĐẾN “DẤU THỜI GIAN”VÀ NIỀM ĐAM MÊ THƠ CỦA NGUYỄN GIÀU

 

Biết và thân quen anh Nguyễn Giàu (bút danh: Đan Tâm) khá lâu rồi, dễ chừng hơn 30 năm, khi ấy tôi về nhận công tác ở một phường trung tâm thị xã Quảng Ngãi (nay là thành phố). Ấn tượng tốt về anh với gương mặt phúc hậu, tác phong nhanh nhẹn và sự nhiệt tình trong công việc “Lương y như từ mẫu”. Và lúc đó, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp lại anh sau khúc quanh dòng đời, là cùng mon men đến cửa sông nhìn ra biển “Văn học” rộng lớn! 

Thật vui vào một buổi sáng cuối thu anh Nguyễn Giàu mang đến Văn phòng nơi tôi làm việc để gửi tập bản thảo “Dấu thời gian” đăng ký hỗ trợ, quảng bá tác phẩm theo chương trình hoạt động thường niên của Hội VHNT tỉnh mà anh là hội viên. Đọc nhanh tập bản thảo, tôi có trao đổi góp ý với anh về nội dung, hình thức và các thủ tục cần thiết để xuất bản tác phẩm. Anh tâm sự: “Lúc này, mình đang tập trung lo việc riêng gia đình nên không có nhiều thời gian để chăm chút chỉnh sửa bản thảo tập thơ!”. May mắn thay, anh được vợ con và bạn bè đã nhiệt tình hỗ trợ để có thể sớm ra mắt tập thơ thứ hai, sau tập thơ “Dấu xưa” phát hành vào năm 2012. Vậy là sau 02 năm, anh lại tiếp tục trình làng với bạn đọc tập thơ mới với hơn 100 bài gồm các thể loại, phần lớn là các bài thơ sáng tác theo thi pháp thơ Đường luật. Anh Nguyễn Giàu còn là người lãnh đạo quản lý cao nhất của Chi hội thơ Đường luật Quảng Ngãi với vài chục hội viên, đa phần là các anh chị em đã lớn tuổi, nghỉ hưu lấy “Thơ” làm cầu nối để chia sẻ cảm xúc động viên nhau ở chặng cuối của cuộc đời.

(more…)

04/12/2014 at 8:19 sáng Để lại bình luận

TÂM HUYẾT VÀ TẤM LÒNG CỦA NHÀ GIÁO – NHÀ THƠ VÕ PHÚ HƯNG

VO PHU HUNG

TÂM HUYẾT VÀ TẤM LÒNG  CỦA NHÀ GIÁO – NHÀ THƠ VÕ PHÚ HƯNG

Nhà giáo – nhà thơ Võ Phú Hưng xuất bản tập thơ thứ hai “Bâng khuâng hoàng hôn” do Hội VHNT Quảng Ngãi xuất bản theo chương trình tài trợ, quảng bá tác phẩm hội viên, sau tập thơ “Vang vọng cõi lòng” cách đây 05 năm. Một tập thơ không dày về số lượng bài nhưng đầy tâm huyết của một cựu giáo chức đã chạm ngưỡng bát tuần. Có thể nói rằng nhà thơ Võ Phú Hưng đã cố gắng hoàn thành tác phẩm để làm quà tặng cho người thân, bạn bè và đồng nghiệp nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11.

Tôi có duyên đọc bản thảo tập thơ của ông và cũng là người đọc bản hoàn chỉnh sau khi tác phẩm được in đưa về Quảng Ngãi trước khi tác giả nhận. Như lời tự sự của ông: “Là cảm hứng nghệ thuật rất chân thật của cõi lòng riêng tư…”. Ở độ tuổi của mình, hàng ngày hàng giờ ông vẫn suy tư trăn trở đối với vận nước, chuyện thế sự. Tự chiêm nghiệm quá khứ và hiện tại cuộc đời để những câu thơ “già” và “chín” hơn: “Bước chân ta đi không bao giờ lệch hướng…” (Ngàn năm trí tuệ). Thời gian đã bào mòn vách đá phủ màu rêu xanh và rồi ai đó cũng phải già đi theo tháng năm: “Mái tóc mượt đen nay bạc trắng/ Tuổi xanh nhìn lại lắc lơ xa…” thế mà ông còn phải: “Lãng du thanh thản thêm bè bạn/ Luôn giữ trong tim vẹn nghĩa tình” (Cảm tác ngày xuân). Với nghề dạy học và quản lý giáo dục, ông đã trải qua nhiều thăng trầm và nhận lấy cung bậc cảm xúc ở các trường nơi ông từng công tác: “Tám mươi năm ấy cây con thành rừng”. Nhiều thế hệ học sinh được thầy giáo Võ Phú Hưng trao cho kiến thức để vững bước vào đời và trưởng thành: “Đò đưa nhớ bến ngọt ngào/ Thuyền về nhớ bến đón chào thầy cô” và ông vẫn miệt mài với sự nghiệp trồng người: “Tháng năm trẻ mãi giấc mơ trồng người” (Màu thời gian). Phát huy truyền thống gia đình, người cha thân yêu nguyên là một người cộng sản yêu nước trải qua ngục tù và các đòn tra tấn của kẻ thù vẫn không khuất phục được ý chí cách mạng: “Của riêng cha để lại/ Chốn ngục tù hầm sâu… “Nơi quyền cao chức trọng/ Cha không đánh mất mình” (Cha để lại). Đó là tấm gương sáng gần gủi nhất trong cuộc đời nhà giáo – nhà thơ Võ Phú Hưng.

(more…)

04/12/2014 at 8:15 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 22,095 người

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 264 other followers