Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương với “Đối diện tôi”

bia doi dien toi 2

Nhà thơ Hồ Nghĩa Phương với “Đối diện tôi”

(Báo Quảng Ngãi)- “Đối diện tôi” là tập thơ thứ ba của Hồ Nghĩa Phương, sau 2 tập thơ Nhật ký thời gian (2008) và Dấu chân (2011). Mỗi tập thơ đều đánh dấu một chặng đường khác nhau. “Đối diện tôi” thể hiện tình cảm tha thiết với dòng sông quê hương, chủ quyền biển, đảo thiêng liêng của Tổ quốc và những vùng đất -nơi nhà thơ đã đặt chân tới.

Hồ Nghĩa Phương (tên thật là Hồ Văn Minh) sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vệ (Tư Nghĩa). Chính dòng sông ấy đã để lại bao kỷ niệm trong cuộc đời ông. Vì thế, dòng sông quê hương luôn hiện diện trong các tác phẩm của nhà thơ. “Đối diện tôi”- nhà thơ thể hiện sự “cô đơn”, khi phải ngồi đối diện với chính bản thân để nhìn nhận về mình, về xã hội, về những mảnh đất – nơi ông đặt chân đến: “Tôi ngồi đối diện chính tôi/ cà phê nhỏ giọt mà côi cút tình/ bóng tôi in giữa bóng mình/ mà nay lạc bước với tình ta thôi/ đối diện tôi chính là tôi…”.

(more…)

17/11/2015 at 9:19 sáng Để lại bình luận

206- GIÓ ĐÔNG VỀ

minh hoa hi-n minh

 (minh họa: Ngọc Bình) 

GIÓ ĐÔNG VỀ

Những lúc đông về ta ngẩn ngơ
Ngoài kia giá rét đã lâu rồi
Nỗi tình chia sẻ từ ngày đó
Thấp thoáng heo may chợt thẩn thờ

Từ độ chia tay chưa gặp người
Ly cà phê nóng mà cô quạnh
Hoàng hôn ngả bóng ta chờ đợi
Mưa phố giăng buồn chẳng hề vơi

Ngồi đếm lá vàng rơi thềm cũ
Bao mùa dông bão sẽ qua đi
Chia biệt tạ từ còn níu giữ
Tình như sương khói lúc tàn thu.
03/11/2015

17/11/2015 at 7:16 sáng Để lại bình luận

205- PHỐ NÚI VÀ ĐÔNG

Da quì

PHỐ NÚI VÀ ĐÔNG

Kỉ niệm xưa giờ vẫn chưa nhòa
Cung đường đẹp quanh co về lối nhỏ
Sao bỗng dưng em không còn ở đó
Sắc quỳ vàng ngần ngại đón đông sang

Rừng thông reo qua đồi núi mênh mang
Người lỡ hẹn… chờ mùa xuân nắng ấm
Mong ai kia trọn nghĩa tình đằm thắm
Mưa lạnh về đừng dông gió ngày vui

Thành phố trên cao…
Phố núi chập chùng
Ta trở lại… bao giờ chẳng biết?
Thả hồn mình qua những tầng lá biếc
Dã quì ơi, se sắt đông rồi!
17/11/2015

17/11/2015 at 7:06 sáng Để lại bình luận

“ĐỐI DIỆN TÔI” CỦA HỒ NGHĨA PHƯƠNG GIÚP TA TÌM LẠI CHÍNH MÌNH

ảnh HNP 3

“ĐỐI DIỆN TÔI” CỦA HỒ NGHĨA PHƯƠNG GIÚP TA TÌM LẠI CHÍNH MÌNH

 Hồ Nghĩa Phương tên thật là Hồ Văn Minh, quê ở Sông Vệ, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi. Anh là nhà thơ đi nhiều và viết nhiều. Đến đâu anh cũng ghi lại những dấu ấn của mình bằng những lời thơ bình dị, chân thành. Những lời thơ ấy qua thời gian thai nghén đã cho ra đời những đứa con tinh thần. Theo thường lệ, từ năm 2008 đến nay cứ ba, bốn năm anh lại cho ra đời một tác phẩm. Tập thơ “Nhật Ký thời gian” (2008), “Dấu chân” (2011). “Đối diện tôi” là tập thơ thứ ba, anh vừa xuất bản năm 2015 do Hội VHNT Quảng Ngãi ấn hành. Tập thơ có 60 bài, tạo nên một phong cách riêng rất Hồ Nghĩa Phương.

“Đối diện tôi” của Hồ Nghĩa Phương là những sáng tác về quê hương, về mẹ, về biển đảo, về những bậc tiền bối, về những miền đất anh đã từng đi qua… 

(more…)

12/11/2015 at 1:56 sáng Để lại bình luận

KHÚC TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI SÔNG VỆ

bia doi dien toi 2

KHÚC TỰ TÌNH CỦA NGƯỜI SÔNG VỆ                                                                                  

“Tôi được sinh ra và lớn lên bên dòng sông Vệ, thị trấn quê tôi (chợ Trạm) nằm bên bờ Bắc sông Vệ là một trong những thị tứ của tỉnh. Dòng sông Vệ bắt nguồn từ rừng núi giáp ranh Kon Tum – Quảng Ngãi, hợp lưu nhiều suối nguồn khác mà thành. Ở đoạn đầu chảy qua địa phận huyện Ba Tơ là sông Liên (phát âm người Hre là Liêng) và khi dòng nước uốn lượn đổ về xuôi có tên là sông Vệ hay Vệ Giang. Dòng sông cũng như đời người, hứng chịu nắng mưa, lụt bão hạn hán… bồi lở theo thời gian và cuối cùng tất cả đều xuôi ra biển lớn. Sông Vệ chảy qua những gò đất, triền đồi có những ngôi nhà sàn của người Hre ở Ba Dinh, Ba Thành… Vượt qua thác ghềnh, gộp đá để xuôi đến Hành Tín, Hành Thịnh, Hành Phước với những ruộng mía, bãi dâu xanh ngút tầm mắt.”(1) Đó là những lời tự sự khi miêu tả về dòng sông của một người con sinh ra và lớn lên, thời thơ ấu tắm mát từ nguồn nước hiền hòa của con sông ấy nên trong những bài thơ được viết sau nầy của anh đều thể hiện tình cảm tha thiết, khôn nguôi mối tình với dòng sông quê hương và những vùng đất mà anh đi qua trên mọi miền đất nước của Tổ quốc.

Tập thơ “Đối diện tôi” là tập thơ thứ ba của anh sau hai tập thơ Nhật ký thời gian (2008) và Dấu chân (2011). Một thời gian khá lâu để vừa đủ cho ra đời tập thơ mới với độ chín mùi của nó. Tập thơ như một khúc tự tình của người con sông Vệ – nhà thơ Hồ Nghĩa Phương – viết về gia đình, con sông quê, quê hương Quảng Ngãi của anh và những thành phố, biển đảo, vùng đất anh đã đi qua đã lưu lại trong anh những dấu ấn khó phai mà tôi có dịp đọc qua. Nói như nhà thơ Lê Ngọc Trác, “Đối diện tôi” – Hồ Nghĩa Phương độc thoại và trải lòng mình trong thơ với cuộc sống. “Chân tình, bình dị” là nét đặc trưng của thơ anh. Chính vì vậy, qua thơ, người đọc dễ đồng cảm với Hồ Nghĩa Phương.(2)

(more…)

02/11/2015 at 3:11 sáng Để lại bình luận

Tiếng bìm bịp kêu khắc khoải trong thơ Hồ Nghĩa Phương

10599150_713603178694574_2051640242175133345_n

Tiếng bìm bịp kêu khắc khoải trong thơ Hồ Nghĩa Phương

 “Mẹ ơi, bìm bịp kêu chiều
Nắng mưa lụt bão liêu xiêu bãi đồng
Tiếng kêu khắc khoải bên sông
Tiếng kêu hoang lạnh mênh mông dạ sầu

Dùng dằng dòng nước qua cầu
Con nay vắng mẹ nỗi đau trọn đời
Bìm bịp kêu lúc chiều rơi
Hoàng hôn chìm bóng về nơi cuối trời

Mình con côi cút chơi vơi
Lời ru mẹ giấc ngủ vùi năm canh
Xa mẹ tóc hãy còn xanh
Giờ con tóc ủ trở thành pha sương

Dòng sông xưa mẹ yêu thương
Bìm bịp kêu lạc cung đường con qua
Lặng lờ trong đục riêng ta
Tiếng chim vẳng lại biết là hồn quê.”

                            (Bìm bịp kêu chiều)

Hình ảnh sông nước mênh mông, bến vắng đìu hiu, tiếng bìm bịp kêu chiều trong hoang lạnh, gợi cho chúng ta nỗi cô đơn, nhớ về quê hương và người mẹ hiền tảo tần suốt cả đời vì con. Bài thơ “Bìm bịp kêu chiều” chỉ với 16 câu lục bát bình dị, chân tình, Hồ Nghĩa Phương đã tạo được độ rung sâu lắng trong lòng người yêu thơ. Bài thơ nằm trong thi phẩm “Đối diện tôi” của Hồ Nghĩa Phương do Hội Văn học Nghệ thuật Quảng Ngãi xuất bản vào cuối tháng 10 năm 2015. Đây là tập thơ thứ ba của Hồ Nghĩa Phương, sau hai thi phẩm: “Nhật ký thời gian” (2008) và “Dấu chân” (2011).

(more…)

02/11/2015 at 3:07 sáng Để lại bình luận

204- CUNG ĐƯỜNG MƯA

10352083_10202012557874104_5893317569175868543_n

CUNG ĐƯỜNG MƯA

Cuối thu lạnh ướt cung đường
Em về nẻo phố tóc vương mưa buồn
Cà phê nhỏ giọt sầu thương
Đáy ly đọng lại khiêm nhường vậy sao?
Biệt li nào vẫy tay chào
Hình như mưa rắc trên cao lâu rồi!
Thấm hồn lặng lẽ đơn côi
Quay người chạm nhẹ bờ môi dịu dàng
Cung đường dù có thênh thang
Niềm thương dẫu muộn mưa vàng bóng em…
15/10/2015

26/10/2015 at 7:19 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 24,570 người

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 273 other followers