TÌM LẠI DẤU XƯA TRÊN CON ĐƯỜNG MỚI

hoang thành

TÌM LẠI DẤU XƯA TRÊN CON ĐƯỜNG MỚI

Vào cuối thu, tôi đặt chân đến Hà Nội, khi những chiếc lá cây khô vàng xoay tròn cuồn cuộn trên mặt đường, vậy là thu vừa về với Thủ đô yêu dấu. Sự đổi thay theo thời gian, biến đổi về khoảng trời rộng mở, nhiều nhà cao tầng, con đường ngang dọc và nhất là dòng người xe cứ nối đuôi nhau, chen chúc ở mọi ngã đường. Hà Nội xưa nay vẫn hiện diện quán chè chén ven lề đường, quán phở nghi ngút khói, gánh hàng rong í ới vọng từ ngõ phố, những ngôi nhà ống mặt tiền hẹp hun hút sâu, công viên, bãi đất rộng tụ tập người già trẻ tập thể dục, trò chuyện sôi nổi, rôm rả…

Tôi vẫn nhớ Hà Nội vào những năm đầu sau ngày Miền Nam hoàn toàn giải phóng, có một Một Hà Nội yên bình, thanh thản sau chiến tranh. Ta bắt gặp tàu điện leng keng qua dãy phố cổ, những con đường đầy ắp xe đạp, người qua lại với trang phục “lính” bình dị, dép nhựa Tiền Phong… và chưa thấy ai mặc váy đầm. Hồ Gươm, hồ Tây, hồ Bảy Mẫu… soi bóng mình với hàng liễu rũ, hàng cây rợp mát. Những quan hệ đối xử giao tiếp chưa có bóng dáng cơ chế thị trường, hội nhập quốc tế… Một Hà Nội cổ kính với hình ảnh rất riêng không thể lẫn vào đâu được. Những năm sau này, tôi có dịp về nhà Hà Nội và từng ngày chứng kiến sự đổi thay đến chóng mặt. Trước đây là khu nhà cũ kỷ lụp sụp, ruộng vườn cây trái xanh màu. Chỉ một vài phác họa trên tấm bản đồ quy hoạch là con đường mới, phố xá, khu dân cư xuất hiện… và mỗi mét vuông đất ở đây sẽ được tính bằng vàng ròng. Với người dân được sinh sống trong nội đô cách trung tâm khoảng 10km trở lại đã là “hạnh phúc”, nhưng cách trung tâm 20km thì cũng là rất quí và sự vươn vai trở mình của Hà Nội còn xa hơn 50km. Từ nông thôn trở thành đô thị là một khoảng cách gần như ta có thể cảm nhận được qua những đổi thay khi vô tình ta quay lại vùng đất cũ. Những cánh đồng lớn ở ven đô đã mọc lên cao ôc, nhà máy sản xuất, công trường xây dựng và một Thủ đô giàu đẹp, từng bước hội nhập và phát triển.

(more…)

27/07/2015 at 9:31 sáng Để lại bình luận

197- SÔNG HOÀI NGÀY TRỞ LẠI

11760323_833972050043069_9094497279277781513_n

SÔNG HOÀI NGÀY TRỞ LẠI

Anh tìm em trong tĩnh lặng sông Hoài
khi ngàn sóng vờn lên trăng qua phố
ai thả gió xuyên vào ô cửa
mẹ nhọc nhằn quảy gánh chịu nắng mưa

Chiếc đò xưa về đến Cẩm Nam
tàu dừa nước vẫy tay đưa tiễn
giọng hò khoan nhịp nhàng đồng vọng
mây thẫn thờ che bóng ngõ quê

Biết rằng sông rồi cũng đi về
hạt mưa cũng dần dà rắc hạt
nắng hạ dùng dằng trở mình thao thiết
bao sắc hồng tươi thầm nở sân vườn

Anh tìm em trong lễ hội hoa đăng
những bước chân ta đi và đến
với khoảng lặng vô bờ không bến
cửa sông đang chờ dòng nước bình yên.

21/07/2015 at 4:03 sáng Để lại bình luận

196- VỚI MỸ SƠN

My Son

VỚI MỸ SƠN

vịn vào bức tường rêu phủ thời gian
em chạm nỗi đau vĩnh cửu
những tháp đền trầm mặc
tường gạch đỏ phong trần

hình như gió đong đưa ngược lại
hoa dại trắng màu hạ trưa
Linga, Yoni… phơi mình nắng mưa
thung lũng Mỹ Sơn huyền ảo

nàng Apsara hóa đá lưng đồi
chung chiêng mây trời râm mát
dù đã ngàn năm sương gió
hững hờ rừng núi bao la

em vịn vào đâu?
mặc cho Tháp cổ bạc màu
rưng nước mắt tủi sầu
người vũ nữ quay lưng cúi mặt…
29/6/2015

21/07/2015 at 2:56 sáng Để lại bình luận

ĐIỆU LÝ ĐÁNH RƠI

điệu lý

ĐIỆU LÝ ĐÁNH RƠI

 

“Thương nhau cởi áo cho nhau

Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay…”

Bài hát Điệu lý đánh rơi đã gợi nhớ câu hát giao duyên ngày xưa để tỏ tình giao cảm của đôi lứa yêu nhau qua những lời ca điệu lý ngân nga sâu thẳm trong tâm hồn người Việt. Những làn điệu dân ca, điệu lý câu hò ấy đã ăn sâu vào tiềm thức và đời sống tinh thần của người dân ta trong mọi thời đại, nhất là trong những dịp giao lưu văn hoá văn nghệ, như phù sa bồi đắp mảnh đất quê hương trở nên màu mỡ, nền văn hoá càng phong phú mang đậm hồn quê Việt.

Những mối tình đầu đời thường để lại nhiều ấn tượng đẹp đẽ khó phai, ngây ngô dễ thương cũng mong manh dễ vỡ vì hời hợt chủ quan, chưa biết khéo léo vun vén, nắm giữ bởi có lẽ do quỹ thời gian cuộc đời còn khá dồi dào ủng hộ vô thức. Khi dở dang một mối tình mới cảm nhận được lòng mình tan vỡ đau xót trong đêm dài lê thê, để lắng đọng lại âm thanh rơi vỡ cũng thất vọng buồn thảm giăng vầng tang tím khắp cả con đường tình chênh vênh, khập khiễng không nhau.

(more…)

19/06/2015 at 5:08 sáng Để lại bình luận

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG” CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG

mua hoang 1

THẢNG THỐT TIẾNG MƯA RƠI TRONG TẬP THƠ “MƯA HOANG”

CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ THƠ HÀ QUẢNG

Tháng năm, chùm hoa phượng vĩ xòe nở đỏ thắm, tiếng ve râm ram suốt ngày, giờ kiểm tra học kì II, tổng kết năm học ở các trường là thời gian học trò cuối cấp chuẩn bị tạm biệt nhau để bước vào đợt nghỉ hè hoặc thi tuyển vào đại học. Tập thơ “Mưa hoang” của nhà giáo, nhà thơ Hà Quảng được xuất bản giới thiệu với công chúng yêu thơ như đợt gió mát lành, cơn mưa chiều bất chợt… làm nhẹ bước chân bạn đọc giữa ngày hạ nóng bức xứ sở miền Trung.

(more…)

21/05/2015 at 6:45 sáng Để lại bình luận

195- CHẠM NGÕ XUÂN

1743595_708417815905795_7867652495665951158_n

 

CHẠM NGÕ XUÂN

 

Bước chân nào vừa chạm vệt nắng xuân

Là anh biết mùa về ngoài khung cửa

Vẫn quyến rũ như ngày xưa ngày xửa

Đôi mắt ru hồn từ thuở xanh xưa

 

Nắng trở mình hoa lá rung đưa

Ta lạc lối và đắm chìm mơ mộng

Đã từng yêu cung đường thơ trải rộng

Cũng đôi lần dò dẫm bước phiêu linh

 

Chạm nỗi ưu tư ẩn chứa dáng hình

Ngày tháng chạp ai làm em bật khóc

Gió mơn man ùa trên làn tóc

Nắng xuân tràn vương trên vạt áo bay

 

Con đường đi hoa thắm nở đầy

Chim sẻ gọi đón trời trong trở lại

Tình yêu em sẽ tròn vuông mãi mãi

Làng quê vui rộn rã đón xuân về.

24/04/2015 at 9:12 sáng Để lại bình luận

194- NHỚ SONG THÂN

10484506_465118703624856_516233481976317914_n

NHỚ SONG THÂN

 

Ngày giỗ cha đến rồi con nhớ lại thời gian

Lúc cha đi… ngày cuối lạnh đông lạnh lẽo

Dòng sông Vệ trở mình trong trẻo

Thương cuộc đời người cần kiệm trung dung

 

Bước chân cha Nam Bắc dẫu ngại ngùng

Bàn tay người cứ dày thêm chai sạn

Quên nắng mưa gió dông bom đạn

Nhặt nhạnh từng đồng đổ bao giọt mồ hôi

 

Có những đêm cha thao thức đơn côi

Nghĩ về ngôi nhà… Vợ cùng bầy con nhỏ

Tiếng trẻ khóc vọng từ nhà ai ngoài ngõ

Người mơ ngày được sum họp đoàn viên

 

Con lớn lên học sách vở thánh hiền

Mẹ cha cũng già nua thêm tuổi

Rồi một ngày người về nơi chín suối

Bóng thời gian ai níu được bao giờ

 

Thức dậy rồi… sao vẫn còn mơ

Mong song thân luôn bên con mãi mãi

Giữa trời cao – trần gian còn xa ngái

Mắt lệ nhòa se sắt trái tim thơ.

24/04/2015 at 9:10 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 23,039 người

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 269 other followers