VỀ BÌNH DƯƠNG YÊU CON SÔNG QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ TẾ HANH

 

Te hanh

VỀ BÌNH DƯƠNG YÊU CON SÔNG QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ TẾ HANH

                                                                                                        Hồ Nghĩa Phương

                                                                                    

Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày sinh nhà thơ Tế Hanh (20/6/1921 – 20/6/2016), Hội Nhà văn Việt Nam và Hội VHNT Quảng Ngãi sẽ tổ chức một số hoạt động có liên quan đến con người và sự nghiệp của Tế Hanh. Bài viết này dành đôi phút lắng đọng tưởng nhớ đến cố nhà thơ Tế Hanh, khi tôi trở lại thăm con sông Trà Bồng và xã Bình Dương, quê hương của ông.  

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc…” (thơ Tế Hanh) câu thơ trích đã ám ảnh tôi từ thủa nhỏ, có lẽ nhà tôi gần cũng bên dòng sông, con sông quê gắn bó trong mỗi đời người. Hãy cùng tôi về thăm con sông quê ấy, nơi mà nhà thơ Tế Hanh sinh ra và sống thuở niên thiếu, đó là sông Trà Bồng và thôn Đông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.

Nếu bạn xuất phát từ thành phố Quảng Ngãi và chọn phương tiện xe máy thì gần 30 phút sau bạn sẽ có mặt ở thị trấn Châu Ổ, nơi con sông Trà Bồng chảy qua. Dừng chân ăn sáng và nghỉ ngơi đôi phút ngắm dòng sông xanh biếc lặng lờ xuôi chảy qua thị trấn. Tên sông và tên thị trấn đã đưa ta nhớ về một thời rất xa, từ thủa cha ông ta khai phá và mở rộng bờ cõi về phía Nam.

(more…)

27/06/2016 at 2:06 sáng Để lại bình luận

211- QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG

bích

QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG

Cây ngô đồng trong vườn nhà thờ tộc Lê
Ông thì ở nơi đâu?
Cánh lá vàng khô rụng
Găm vào trái tim ta tê buốt

Tháng ba gió cuộn qua cổng làng quen thuộc
Xuân ngập ngừng chưa muốn rời xa
Phủ sương giá lên hàng cây thuở ấy
Mơ màng đêm trăng quê

Phía triền sông thuyền ai giăng câu
Vệt sáng lênh loang hư ảo
Con cá quẩy… sóng bềnh bồng xô dạt
Bến tình ơi dìu dặt lối ta về

T́răm năm qua trải quãng đời dâu bể
Hồn người bùng cháy lửa nhang
Đàn tỳ bà rung khúc nhạc nỉ non
Chung chiêng về thời xa lắc

Tháng ba… Ta vòng tay ôm bờ Bắc
Vực Hồng hun hút thẳm sâu
Vung tay chèo hướng mặt trời vừa lặn
Hoàng hôn thương mắt người dịu hiền

Cây ngô đồng ngả bóng vườn thơ
Vọng tiếng ho khe khẽ…
Bích Khê chạm bờ xưa lặng lẽ
Một mình Ông xõa sóng nước quê nhà.

25/3/2016

30/03/2016 at 2:17 sáng Để lại bình luận

210- CHIỀU SÔNG QUÊ

7SV20

CHIỀU SÔNG QUÊ
giề lục bình trôi
biêng biếc chiều đông
hờ hững
nghiêng qua miền thương nhớ
nước mãi xuôi
tình riêng còn vương nợ
chảy gần bờ
nào biết lạc bến quê…
30/12/2015

24/03/2016 at 2:25 sáng Để lại bình luận

209- NHỚ QUÊ

5SV1

NHỚ QUÊ
(Viết thay tâm sự của em… Người xa xứ).

Hơn nửa đời con phiêu bạt xa quê
Chiều cuối năm bỗng nhiên rơi nước mắt
Bến sông quê ghi sâu trong tiềm thức
Ngày trở về hun hút tận đẩu đâu

Biết tìm đâu ngày tháng tuổi ấu thơ
Bước chân đi chập chà chập chững
Cuộc đời con trải bao mùa mưa nắng
Ngõ xóm đường làng in dấu yêu thương

Biết tìm đâu mái ấm thuở xưa
Quây quần bữa cơm ở ngôi nhà nhỏ
Mẹ nhường cho con miếng ngon vật lạ
Rộn tiếng cười vui hạnh phúc quá chừng

Con đi xa quê mới đó mười năm
Mẹ cha cũng trở thành người thiên cổ
Lệ nhỏ rơi giữa chiều đông lạnh giá
Nơi xứ người con ngậm nỗi đau riêng

Quê hương ơi… tiếng gọi thiêng liêng
Dẫu chỉ là bờ ao vườn cây đồng lúa
Dòng sông xanh vượt bao mùa bồi lở
Con sẽ trở về hôn mảnh đất yêu xưa.
07/01/2016

24/03/2016 at 2:23 sáng Để lại bình luận

209- NGÀY ĐẶC BIỆT

1913212_642547209191642_670896234161020681_o

NGÀY ĐẶC BIỆT

Hai chín tháng hai rồi!
xuân đang qua…
mùa cũng bắt đầu trôi
về phía trước…

Thời gian ơi, cứ theo ta vượt dốc
đỉnh núi mù sương chìm trong mây
cơn gió lạc lòng rung lên rin rít
vun vút hàng cây bóng ngả về tây

Em ngại ngùng ru cung mê nào vậy?
mà trái tim ta lỗi nhịp vỡ tan
dòng máu đỏ hòa con sông định mệnh
mới nửa chiều mà lạnh buốt tâm can

Hai chín tháng hai… ta ngồi đợi trăng
lam trời xanh đất
chút tình riêng ngọt lịm
thả nhung nhớ che vành trăng vừa tím

Ngày đàn bà tỏ tình…
còn người đàn ông thì hờ hững
em nuốt lệ vào trong…
ta hoang vu tình ái!
29/02/2016

24/03/2016 at 2:13 sáng Để lại bình luận

208- TẠ LỖI VỚI TRĂNG

10484552_677977842257108_2081912675368391673_n

TẠ LỖI VỚI TRĂNG

Trăng hiện ở nơi đâu
mà bến nước sông tình lắng đọng
câu hò khoan ba lý mênh mang
vắt qua miền thương nhớ

Anh xin hỏi vầng trăng xưa
vằng vặc đêm ta tự tình
lá bàng già nghiêng theo gió
rung nốt nhạc chơi vơi

Người đợi trăng về dẫu muộn
hồn ta bay theo muôn ánh sao rơi
vòm trời mây mơ hồ tỏa sáng
em lau giọt buồn trên mi

Tiếng kinh cầu vang vọng đâu đây
trăng lạnh lùng trong nỗi đau nhân thế
sương vẫn giăng ở cuối bờ đầu bãi
anh thật lòng tạ lỗi với trăng đêm!
08/3/2016

24/03/2016 at 2:10 sáng Để lại bình luận

207- PHỐ NÚI THÁNG BA

 

Pho nui

PHỐ NÚI THÁNG BA

Phố núi trên cao gió ngàn rong ruổi
Người muốn níu gần mây mãi lang thang
Anh khát khao chùm dã quì đợi nắng
Cơn mưa rào đâu thấm nỗi tình em

Hàng thông già rũ lá mỗi đêm
Thả từng sợi sương còn ngái ngủ
Giăng mắc giữa khung trời quyến rủ
Vệt sáng loang mờ phía bờ xa

Tháng ba Tây Nguyên sao chẳng có mưa
Em khao khát gieo mầm xanh lần nữa
Biển Hồ trong veo mắt người con gái
Dịu dàng đưa anh về chốn thiên đường

Dốc phố vô tình thương nhớ nụ hôn
Nghe nồng ấm ấp iêu kỉ niệm
Anh vội vã đi về phía biển
Em ở đây sau dãy núi… bão lòng.
22/3/2016

24/03/2016 at 2:06 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 26,255 người

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 276 other followers