220- GIỌT ĐÔNG ĐÀ LẠT

GIỌT ĐÔNG ĐÀ LẠT

Chỉ nhìn thôi… anh nhé!
Mắt môi người đắm say
Ly cà phê đong đầy
Hạt nâu rơi từng giọt


Tình yêu là mật ngọt
Hương vị yêu còn nồng
Ươm trên má phớt hồng
Chở mùa đông đi vội


Nắng loang trên lưng đồi
Dã quì vàng phơ phất
Hoa cỏ dại tràn đất
Đưa chiều về sắt se


Em gom nỗi tái tê
Bởi rừng thông băng giá
Hàng tùng xanh sắc lá
Thành Đà Lạt ngàn hoa


Bao mùa trăng đi qua
Liễu rung cành đứng đợi
Tiếng còi tàu vọng tới
Sương khói còn mênh mang


Chiều đông nào hoải hoang
Tiễn ngày đi xa khuất
Trong bao la trời đất
Buốt lòng em… anh ơi!

Advertisements

03/01/2018 at 8:10 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

219- ĐÀ LẠT YÊU THƯƠNG

Đà Lạt yêu thương

Ta lang thang trong đêm phố vắng 
Bờ bên kia sương phủ trắng mặt hồ
Nghe tiếng gọi từ ngàn đêm cô lẻ 
Ta mông lung cứ thao thức đợi chờ.

Có một ngày anh nhận lấy giấc mơ 
Nắng mưa thôi chưa một lần lỗi hẹn 
Đêm lạc lối có gì nghèn nghẹn 
Phố không đèn trăng cũng chưa loang.

Còn riêng ai mê mải khúc mê hoang 
Chưa quên được kỉ niệm còn dang dở 
Gió thênh thang khiến lòng ta mang nợ 
Ngày đông xanh khao khát nắng buông rèm. 

Biết gửi vào đâu nhung nhớ ủ mềm 
Cao nguyên sắt se đến từng cây lá 
Ngày thì nắng đêm lạnh lùng băng giá 
Một Đà Lạt yêu thương rung cảm riêng mình. 

03/01/2018 at 7:48 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

218- MÂY VÀ NẮNG

MÂY VÀ NẮNG

Ừ thì mây
Ừ thì nắng
thì là…
Giăng màu ngũ sắc
nhuộm tà huy rơi
Ừ thì
mây tím chưa vơi
Mây hồng lãng đãng
tìm nơi
tự tình
Nắng buông
sao chỉ một mình
Chưa thành gió lặng
hãy rình rập thôi!
Tôi ngồi riêng
chẳng đủ đôi
Cô đơn là vậy?
một tôi vẫn ngồi…
17h30, ngày 26/6/2017

17/07/2017 at 8:11 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

217- TRÁI TIM YÊU

TRÁI TIM YÊU

Giữa đất trời bao la
Bỗng dưng anh bé nhỏ
Trong khoảng không tĩnh lặng
Cảm thấy mình đơn côi

Giữa vui buồn thường nhật
Biết thương yêu giận hờn
Đêm sao dài lắm vậy!?
Ngày dường như ngắn hơn.

Giữa dòng đời xuôi chảy
Ai sẽ đợi nhân duyên
Nước vẫn trôi ra biển
Nhận được gì… Người ơi!?

Giữa mưa cuồng gió giật
Trưa nắng chiều mờ sương
Sông lở bồi sâu cạn
Anh rối bời tình em.

Giữa bình yên tan vỡ
Anh biết chọn phương nào?
Yêu thương và nhung nhớ
Xin đừng là trăng sao!
9h20, ngày 09/7/2017

17/07/2017 at 8:08 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

216- MƯA HẠ

MƯA HẠ

Chiều mãi trôi và mây vẫn trôi
Ta đắm mình theo vần thơ cũ
Những vũ điệu đơn sơ len vào tiềm thức
Hình như… em chờ… đợi mùa yêu!

Mùa thu ơi, mây trắng ngang đầu
Em đâu gọi hương tình về phơ phất
Làm sao… làm sao… em biết được!
Anh sẽ trở về ngự trị trái tim em?

Câu thơ nào ngủ yên ngày đó!
Ngày xưa… mưa rắc phủ ngõ đường
Vũng nước cạn chứa dòng nước nhỏ
Vết loang mờ thấm ướt trang thư

Mình trao nhau… đừng hư ảo mênh mang
Bóng đêm phai nhòe chi nước mắt
Nhịp tim đập anh nhận về được mất!
Vì sao… mây nghiêng nắng cho hè?

Tháng bảy về… em đợi Chức – Ngưu
Cầu Ô Thước năm sắc cầu vồng rực rỡ
Chùm phượng đỏ cuối mùa thêm nhung nhớ
Trong em…
Hạ vẫn cứ mưa nguồn!
16h00, ngày 10/7/2017

17/07/2017 at 8:03 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

215- BẾN XƯA

BẾN XƯA

Ta về thăm lại bến xưa
Nắng rơi bờ bãi đu đưa trên dòng
Sông quê hờ hững thong dong
Lam xanh con nước bềnh bồng lửng trôi
Ngày đông bão lụt qua rồi!
Người muôn năm cũ giờ vời vợi xa
Nắng xuân trải đến chiều tà
Cánh cò chao liệng giao hòa đất quê
Người tha hương nay trở về
Kiếm tìm kỷ niệm bến mê thuở nào!?
12/7/2017

17/07/2017 at 8:01 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

“HÓA THÂN ĐÁ” – HUYỀN THOẠI VÀ CẢM XÚC TÌNH YÊU

 

HÓA THÂN ĐÁ

Tạo hóa sinh thành đá
giăng giăng vũng đá
như những đóa hoa
nhô lên từ xa rất lạ

Nước cuộn mình trên đá
bào mòn đá
vụn vỡ đá
hóa thân đá

Thánh thiện Apsara
mang lời ca
mê hoặc Gandharva
Đá Giăng nắng chan hòa

Ngây ngất trời tháng ba
nụ cười em hiện ra
Lò Thung nơi anh qua…
bờ sông Tiên vàng lá.
HỒ NGHĨA PHƯƠNG

“Hóa thân đá” là kết quả của chuyến đi thực tế của nhà thơ Hồ Nghĩa Phương về vùng đất Tiên Phước – Quảng Nam, quê hương của những người con ưu tú của dân tộc như Phan Chu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng… Nơi đây cũng là vùng đất của sự giao thoa – sự giao thoa của nhiều nền văn hóa, sự giao thoa của thiên nhiên và con người, đánh thức và khơi gợi trong nhà thơ những cảm hứng nghệ thuật sâu lắng.

(more…)

17/07/2017 at 7:57 sáng Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Bài đăng cũ hơn


Chuyên mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 30,173 người