213- THÌ VỀ…

1424446_583572971748450_3455550202936232802_n

THÌ VỀ…

 
Về thôi!

dây tự buông chùng
gảy chi nửa khúc

tao phùng

biệt li
người về…

em chẳng tiễn đi
qua cầu hun hút

chưa gì nồm nam.
Về thôi!

gió thổi về ngàn
mây trôi hờ hững

tiếng đàn tịch liêu
ừ thì!

mới đó mà chiều
quay lưng anh biết…

lời yêu lỡ làng!
                 6h, ngày 11.8.2016

16/10/2016 at 2:33 sáng Để lại bình luận

1557561_570935783013365_1104792874_n

VIẾT CHO BẠN – VIẾT VỀ CUỘC ĐỜI CHÌM NỔI “PHONG TRẦN”

CỦA NHÀ GIÁO, NHÀ BÁO, NHÀ THƠ NGUYỄN QUANG TRẦN

 

Cầm trên tay và đọc lại tập thơ “Gửi em một chữ yêu” của nhà thơ Nguyễn Quang Trần – Hội VHNT Quảng Ngãi xuất bản năm 2010, kí ức về anh về người bạn văn thân thiết hình như vẫn vẹn nguyên trong tâm trí tôi. Biết và chơi thân với anh Nguyễn Quang Trần hơn 10 năm, chính xác là từ đầu năm 2006 thông qua vài người bạn ở quê. Hình ảnh ấn tượng đầu tiên in vào mắt tôi, anh Nguyễn Quang Trần với mái tóc bồng bềnh phiêu lãng, phong cách ăn mặc bụi bặm. Tố chất thi nhân ấy cô đọng lại trong một con người và sau này chơi thân với anh hơn nó lần lượt được giải mã.

Nhà thơ Nguyễn Quang Trần sinh năm Bính Thân, còn tuổi giấy tờ thì sinh năm 1958, có nghĩa là anh còn vài ba năm nữa mới cầm quyết định nghỉ hưu. Nhưng… chưa kịp đến ngày đó, anh đã rời cõi tạm một cách đột ngột vào chiều tối 20 tháng 8 năm 2016 (tức ngày 18 tháng 7 năm Bình Thân) trên đường đưa ra Đà Nẵng cấp cứu. Lần gặp cuối cùng giữa tôi và anh là sau khi kết thúc Lễ khai mạc Triển lãm Mỹ thuật Khu vực V Nam miền Trung và Tây Nguyên vào ngày 16/8/2016, mà anh được mời dự. Tôi chỉ kịp nhìn anh gật đầu chào, do lu bu công việc của sự kiện và tôi cũng không ngờ đó là lần gặp sau cuối. Đêm hôm anh ra đi, tôi nhận một cuộc gọi điện thoại vào lúc 20h00 của người bạn ở Mộ Đức báo tin anh đã mất. Tôi nghĩ có lẽ ai đó “chọc đùa” vì thỉnh thoảng tôi cũng nhận được vài cuộc gọi tương tự như vậy!? Sợ tin chẳng lành đến với mình giữa đêm khuya nên tôi để điện thoại ở chế độ im lặng … Nửa đêm tỉnh giấc, tôi bật điện thoại thì có nhiều cuộc gọi nhỡ của bạn bè ở thành phố Quảng Ngãi và tôi đã bàng hoàng, rụng rời tay chân… trằn trọc thao thức chờ sáng không ngủ tiếp được vì tin chắc rằng nhà thơ Nguyễn Quang Trần vĩnh viễn ra đi

(more…)

16/10/2016 at 2:27 sáng Để lại bình luận

Chưa “Quên” và mãi “Nhớ” trong thơ Hồng Hà

bia-quen-nho-1

Chưa “Quên” và mãi “Nhớ” trong thơ Hồng Hà

Kí ức là cái gì đó vừa gần vừa xa, cái mà ta tưởng vừa đâu đây thì chớp mắt nó ở cách xa ta; đối với anh Lê Hồng Hà, kí ức cũng gần như vậy! Tôi biết và thân nhau với anh cũng đã khá lâu, dòng thời gian cứ vùn vụt trôi qua, mới đó mà anh sắp sửa trả lại những vui buồn trong quá trình công tác để về với Nàng thơ:“Sao cuộc đời bao chuyện thật trớ trêu/ Cái phải Quên – Mà suốt đời cứ Nhớ”

Tình cờ tôi đọc một số bài thơ của anh đăng trên tạp chí văn nghệ địa phương với bút danh “Hồng Hà”, là tên con sông lớn chảy qua Thủ đô Hà Nội và bút danh này nó gần với tên người con gái hơn tên một chàng trai. Tôi hỏi anh, anh chỉ cười và nói đó là tên bố mẹ đặt cho, có thể bố mẹ anh ngưỡng vọng dòng sông Hồng đục ngầu phù sa mùa nước lớn, mong con trai lớn lên mạnh mẽ, cuồn cuộn vươn lên! Anh theo mẹ tập kết ra Bắc, mẹ anh với đứa con còn ẳm bồng qua chặng đường gian nan các tỉnh thành, sau đó vài năm sau anh và mẹ mới gặp mặt được Bố. Vậy là số phận cuộc đời của anh gắn với “dòng sông”, sông Hồng và sau này có thời gian anh đi học phổ thông bên con sông Chu (Thanh Hóa) thơ mộng: “Có dòng sông Chu thao thiết mãi đến giờ”! Mặc dù nơi anh sinh ra và trưởng thành là quê hương Núi Ấn – Sông Trà.

(more…)

16/10/2016 at 2:18 sáng Để lại bình luận

212- VỀ VỚI ĐẤT MẸ

dsc_7142

VỀ VỚI ĐẤT MẸ

                  Tiếc thương bạn Phạm Văn Kiên.

Người về đất mẹ ngày đông
Mây giăng sương lạnh bãi đồng tràn mưa

Cõi trần ai biết cho vừa

Tiếc thương ngấn lệ tiễn đưa bạn hiền
Người về… trời đất chao nghiêng

Thả vào huyệt mộ vàng tiền hương hoa

Bạn về nơi ấy thật xa

Nắm nhang bùng cháy… gọi là từ ly.

9h, ngày 16/10/2016

16/10/2016 at 2:08 sáng Để lại bình luận

VỀ BÌNH DƯƠNG YÊU CON SÔNG QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ TẾ HANH

 

Te hanh

VỀ BÌNH DƯƠNG YÊU CON SÔNG QUÊ HƯƠNG TRONG THƠ TẾ HANH

                                                                                                        Hồ Nghĩa Phương

                                                                                    

Nhân kỷ niệm 95 năm Ngày sinh nhà thơ Tế Hanh (20/6/1921 – 20/6/2016), Hội Nhà văn Việt Nam và Hội VHNT Quảng Ngãi sẽ tổ chức một số hoạt động có liên quan đến con người và sự nghiệp của Tế Hanh. Bài viết này dành đôi phút lắng đọng tưởng nhớ đến cố nhà thơ Tế Hanh, khi tôi trở lại thăm con sông Trà Bồng và xã Bình Dương, quê hương của ông.  

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc…” (thơ Tế Hanh) câu thơ trích đã ám ảnh tôi từ thủa nhỏ, có lẽ nhà tôi gần cũng bên dòng sông, con sông quê gắn bó trong mỗi đời người. Hãy cùng tôi về thăm con sông quê ấy, nơi mà nhà thơ Tế Hanh sinh ra và sống thuở niên thiếu, đó là sông Trà Bồng và thôn Đông Yên, xã Bình Dương, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi.

Nếu bạn xuất phát từ thành phố Quảng Ngãi và chọn phương tiện xe máy thì gần 30 phút sau bạn sẽ có mặt ở thị trấn Châu Ổ, nơi con sông Trà Bồng chảy qua. Dừng chân ăn sáng và nghỉ ngơi đôi phút ngắm dòng sông xanh biếc lặng lờ xuôi chảy qua thị trấn. Tên sông và tên thị trấn đã đưa ta nhớ về một thời rất xa, từ thủa cha ông ta khai phá và mở rộng bờ cõi về phía Nam.

(more…)

27/06/2016 at 2:06 sáng Để lại bình luận

211- QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG

bích

QUÊ HƯƠNG VÀ ÔNG

Cây ngô đồng trong vườn nhà thờ tộc Lê
Ông thì ở nơi đâu?
Cánh lá vàng khô rụng
Găm vào trái tim ta tê buốt

Tháng ba gió cuộn qua cổng làng quen thuộc
Xuân ngập ngừng chưa muốn rời xa
Phủ sương giá lên hàng cây thuở ấy
Mơ màng đêm trăng quê

Phía triền sông thuyền ai giăng câu
Vệt sáng lênh loang hư ảo
Con cá quẩy… sóng bềnh bồng xô dạt
Bến tình ơi dìu dặt lối ta về

T́răm năm qua trải quãng đời dâu bể
Hồn người bùng cháy lửa nhang
Đàn tỳ bà rung khúc nhạc nỉ non
Chung chiêng về thời xa lắc

Tháng ba… Ta vòng tay ôm bờ Bắc
Vực Hồng hun hút thẳm sâu
Vung tay chèo hướng mặt trời vừa lặn
Hoàng hôn thương mắt người dịu hiền

Cây ngô đồng ngả bóng vườn thơ
Vọng tiếng ho khe khẽ…
Bích Khê chạm bờ xưa lặng lẽ
Một mình Ông xõa sóng nước quê nhà.

25/3/2016

30/03/2016 at 2:17 sáng Để lại bình luận

210- CHIỀU SÔNG QUÊ

7SV20

CHIỀU SÔNG QUÊ
giề lục bình trôi
biêng biếc chiều đông
hờ hững
nghiêng qua miền thương nhớ
nước mãi xuôi
tình riêng còn vương nợ
chảy gần bờ
nào biết lạc bến quê…
30/12/2015

24/03/2016 at 2:25 sáng Để lại bình luận

Post cũ hơn


Danh mục

Bài viết mới

Số lượt truy cập

  • 27,104 người